Sau khi gặp Phạm Đức Thiện, tôi bắt đầu nhìn lại hành trình làm nghề và làm người của chính mình
Có những cuộc gặp không làm thay đổi ngay cuộc sống của bạn, nhưng nó âm thầm đặt ra một câu hỏi mà bạn không thể làm ngơ. Gặp Phạm Đức Thiện trong một lớp học kinh doanh là một cuộc gặp như thế đối với tôi. Anh không dạy tôi kỹ năng mới, không chỉ cho tôi chiến lược tăng trưởng nào. Nhưng sau buổi học đó, tôi bắt đầu nhìn lại toàn bộ hành trình làm nghề của mình bằng một ánh nhìn khác, chậm hơn và sâu hơn.

Tôi đã từng nghĩ mình đang đi đúng, cho đến khi tôi bắt đầu đặt câu hỏi
Trước khi gặp Phạm Đức Thiện, tôi tin rằng mình đang làm tốt. Tôi chăm chỉ, có trách nhiệm, luôn cố gắng mang lại kết quả cho công việc mình theo đuổi. Tôi học nhiều, làm nhiều, và không cho phép bản thân dừng lại. Với tôi khi đó, tiến lên đồng nghĩa với việc không được chậm.
Nhưng khi nghe anh nói về việc đi cùng người nông dân, về từng khu vườn, từng mùa vụ, tôi nhận ra một điều rất rõ. Tôi đang đi nhanh, nhưng chưa chắc tôi đang đi đúng. Tôi đang làm nhiều, nhưng chưa chắc tôi đang làm sâu.
Câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong tôi là: công việc mình đang làm có thật sự tạo ra giá trị dài hạn hay chỉ đang giúp mình tồn tại tốt hơn trong ngắn hạn.
Tôi từng nghĩ mình đang đi đúng, cho đến khi bắt đầu đặt câu hỏi
Có một thời gian dài, tôi tin rằng mình đang đi đúng hướng. Tôi chăm chỉ, có trách nhiệm và luôn cố gắng đạt kết quả trong công việc mình theo đuổi. Tôi học nhiều, làm nhiều và hiếm khi cho phép bản thân dừng lại. Khi đó, trong suy nghĩ của tôi, tiến lên đồng nghĩa với việc không được chậm.
Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi khi tôi gặp Phạm Đức Thiện. Cuộc gặp ấy không ồn ào, nhưng đủ để khiến tôi nhìn lại chính mình. Khi nghe anh kể về việc đi cùng người nông dân, về từng khu vườn và từng mùa vụ, tôi chợt nhận ra một điều rất rõ. Tôi đang đi nhanh, nhưng chưa chắc tôi đang đi đúng. Tôi làm rất nhiều, nhưng chưa chắc đã làm đủ sâu.
Chính lúc đó, một câu hỏi xuất hiện và ở lại rất lâu trong tôi. Công việc mình đang làm có thật sự tạo ra giá trị dài hạn, hay chỉ giúp mình tồn tại tốt hơn trong ngắn hạn.
Một người làm nông nghiệp khiến tôi hiểu lại thế nào là bền vững
Khi nói về nông nghiệp hữu cơ, Phạm Đức Thiện giữ một giọng rất bình thản. Anh không lý tưởng hóa và cũng không cố thuyết phục. Thay vào đó, anh nói về đất, về cây và về quy luật của tự nhiên. Nếu làm sai, hậu quả có thể không đến ngay. Tuy nhiên, nó chắc chắn sẽ đến.
Nghe anh nói, tôi nhìn thấy chính mình trong những câu chuyện ấy. Trước đây, tôi cũng từng chọn những giải pháp nhanh. Tôi ưu tiên sự tiện lợi trước mắt mà ít nghĩ đến hệ quả lâu dài. Đã có lúc, tôi đánh đổi sức khỏe, cảm xúc và cả sự bình an nội tâm để đổi lấy cảm giác mình đang tiến lên.
Sau cuộc gặp đó, tôi bắt đầu hiểu rằng bền vững không phải là một khái niệm xa vời. Trái lại, nó nằm trong cách chúng ta đối xử với chính mình mỗi ngày. Hơn nữa, bền vững còn là việc chọn công việc phù hợp với giá trị sống, chứ không chỉ với khả năng tạo ra thu nhập.
Khi làm nghề bằng nỗ lực là chưa đủ
Quan sát cách Phạm Đức Thiện làm việc với nông dân, tôi nhận ra một điều rất khác. Anh không vội đưa ra giải pháp. Trước hết, anh hỏi rất nhiều. Sau đó, anh quan sát rất kỹ. Và chỉ khi đã hiểu, anh mới bắt đầu chia sẻ.
Anh tin rằng nếu người nông dân chưa hiểu vấn đề, mọi giải pháp chỉ là vá víu tạm thời. Chính điều đó khiến tôi soi lại cách mình làm nghề. Tôi có kinh nghiệm và kỹ năng. Tuy nhiên, đã có giai đoạn tôi làm việc bằng quán tính nhiều hơn bằng sự thấu hiểu.
Tôi từng giải quyết được vấn đề, nhưng chưa chắc đã chạm đến gốc rễ. Vì vậy, sau cuộc gặp ấy, tôi học cách dừng lại. Không phải để chậm trễ, mà để quan sát nhiều hơn. Tôi quan sát chính mình, quan sát công việc và cả những người tôi đang phục vụ.
Chọn lại con đường và người mình đồng hành
Một điều khác khiến tôi suy nghĩ rất nhiều là cách Phạm Đức Thiện lựa chọn đối tượng làm việc. Anh không cố gắng thuyết phục tất cả nông dân làm theo mình. Ngược lại, anh chỉ chọn những người sẵn sàng học, sẵn sàng thay đổi và đủ kiên nhẫn để đi đường dài.
Nhờ vậy, anh giữ được năng lượng và sự nhất quán trong công việc. Nhìn lại bản thân, tôi nhận ra mình từng quá rộng lượng với mọi cơ hội. Tôi sợ bỏ lỡ. Tôi ngại từ chối. Và tôi sợ mình không đủ.
Chính điều đó khiến tôi bị phân tán. Sau cuộc gặp ấy, tôi bắt đầu chọn lại. Tôi chọn những người phù hợp hơn. Tôi chọn những công việc không khiến mình phải gồng lên để trở thành một phiên bản khác. Dù không dễ, nhưng sự lựa chọn này mang lại cho tôi cảm giác nhẹ nhõm mà trước đây tôi chưa từng có.
Uy tín không cần được xây dựng bằng sự ồn ào
Phạm Đức Thiện không xuất hiện quá nhiều. Tuy nhiên, anh lại được nhắc đến rất nhiều trong cộng đồng nông dân. Lý do không nằm ở việc anh nói hay. Quan trọng hơn, những người làm theo anh có kết quả thật.
Điều này khiến tôi suy nghĩ lại về cách xây dựng hình ảnh cá nhân. Trước đây, tôi từng tin rằng mình cần hiện diện nhiều hơn và thể hiện nhiều hơn. Thế nhưng, sau khi gặp anh, tôi hiểu rằng sự im lặng có giá trị khi phía sau nó là một nền tảng đủ vững.
Vì vậy, tôi bắt đầu tập trung vào chất lượng công việc thay vì sự công nhận. Tôi chọn làm tốt hơn là làm to. Và chính lựa chọn đó giúp tôi bình an hơn rất nhiều.
Trách nhiệm là nền tảng của mọi ảnh hưởng
Khi chia sẻ kiến thức, Phạm Đức Thiện luôn nhấn mạnh yếu tố trách nhiệm. Một lời hướng dẫn sai có thể khiến người nông dân mất cả mùa vụ. Do đó, anh chỉ nói những điều đã được kiểm chứng.
Điều này khiến tôi nhìn lại trách nhiệm của chính mình. Tôi nhận ra rằng mỗi lời khuyên, mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến người khác. Vì thế, tôi không còn cho phép bản thân làm việc hời hợt hay theo cảm xúc nhất thời.
Sau cuộc gặp ấy, tôi cẩn trọng hơn. Không phải vì sợ sai, mà vì tôi tôn trọng những ảnh hưởng mình đang tạo ra.
Hiểu lại thế nào là kiên trì
Câu chuyện Phạm Đức Thiện kể về marathon ở lại trong tôi rất lâu. Không phải vì thành tích, mà vì lý do anh không bỏ cuộc. Gia đình. Vợ. Con. Những người chờ anh ở vạch đích.
Từ đó, tôi tự hỏi điều gì đang chờ mình phía trước. Tôi hiểu rằng nếu không có lý do đủ sâu, mọi cố gắng đều rất dễ gãy. Vì vậy, tôi bắt đầu kết nối công việc với giá trị sống của mình. Tôi không còn cố gắng chỉ vì sợ thua kém, mà vì tôi biết mình đang đi về đâu.
Học lại để không bỏ rơi chính mình
Phạm Đức Thiện học rất nhiều. Tuy nhiên, anh học với mục đích rõ ràng. Anh học để làm tốt hơn và phục vụ tốt hơn. Điều này khiến tôi nhìn lại hành trình học tập của bản thân.
Có những giai đoạn, tôi học vì áp lực và so sánh. Sau cuộc gặp ấy, tôi quay lại với việc học theo một cách khác. Nhẹ nhàng hơn. Sâu hơn. Học để hiểu, để trưởng thành và để sống đúng với con người mình muốn trở thành.
Kết luận: Một cuộc gặp đủ để bắt đầu một hành trình mới
Gặp Phạm Đức Thiện không khiến tôi thay đổi ngay lập tức. Tuy nhiên, nó gieo vào tôi một hạt giống. Hạt giống của sự tỉnh thức trong công việc và cuộc sống.
Từ đó, tôi đi chậm hơn nhưng vững hơn. Tôi làm ít hơn nhưng sâu hơn. Tôi không còn cố gắng trở thành ai khác. Thay vào đó, tôi tập trung xây dựng phiên bản tử tế và bền bỉ nhất của chính mình.
Với phụ nữ, đôi khi chúng ta không cần quá nhiều lời khuyên. Điều chúng ta cần là một tấm gương đủ thật để soi lại bản thân. Và với tôi, hành trình làm nghề của Phạm Đức Thiện đã làm được điều đó.
